|
CHƯƠNG
MỞ ĐẦU KHÁI
NIỆM TỔNG QUÁT
1.
Muốn hiểu ngôn ngữ viết, tối thiểu ta phải biết đánh
vần, đọc chữ. Tương tự như vậy, muốn xem và hiểu
một bản nhạc, ta cũng phải hiểu được các ký hiệu âm
nhạc, và biết xướng âm. Có thể nói Nhạc pháp (gồm
nhạc lý và xướng âm) là cửa ngõ dẫn vào âm nhạc.
2.
Âm
nhạc là một bộ mộn nghệ
thuật dùng âm thanh để diễn đạt tình ý của con
người. Nó được chia ra hai loại chính, đó là thanh nhạc
và khí nhạc. Thanh nhạc là âm nhạc dựa trên lời ca, nên
ý tưởng và tình cảm cụ thể và rõ ràng. Còn khí nhạc là
âm nhạc dựa trên âm thanh thuần tuý của các nhạc cụ, nên
trừu tượng, nó gợi ý, gây cảm giác hơn là nói lên một
tình cảm nào rõ rệt. Cần phải học hỏi nhiều hơn mới
lĩnh hội được.
3.
Nghệ
thuật là kết quả của hoạt động của con người
biết dùng các phương tiện khả giác một cách khéo léo, tài
tình, để thông đạt tình ý của mình. Trong âm nhạc, các
phương tiện đó là âm
thanh. Do đó, âm nhạc chủ yếu làm cho tai nghe. Muốn
thưởng thức âm nhạc, phải nghe thực thụ chứ xem bằng
mắt thì chưa đủ.
4.
Âm
thanh dùng trong âm nhạc thường có bốn đặc tính này
:
4.1.
Cao thấp (cao độ)
4.2.
Ngắn dài (trường độ)
4.3.
Mạnh nhẹ (cường độ)
4.4.
Đục trong, sáng tối ... (âm sắc).
Thiếu
một trong các đặc tính trên thì chỉ là tiếng động.
Hiện nay người ta dùng nhiều tiếng động khác nhau trong âm
nhạc, nhằm tăng cường mức độ diễn cảm cũng như tính
tiết tấu của âm nhạc. Đó là các nhạc cụ thuộc bộ gõ
như trống con, trống cái, phách, maracas, triangle, cymbal ...
5.
Ký
hiệu âm nhạc là toàn bộ các dấu hiệu cũng như
chữ viết được dùng để ghi lại âm thanh với các đặc
tính của chúng. Môn ký âm là ghi âm thanh lại bằng các ký
hiệu âm nhạc trên giấy mực. |