KIẾN THỨC CHUYÊN MÔN
CỦA CA TRƯỞNG
|
1. Vai trò và nhiệm vụ của ca trưởng 2. Phần sửa soạn chung cho ca trưởng |
VAI
TRÒ VÀ NHIỆM VỤ CỦA NGƯỜI CA TRƯỞNG
1. Âm nhạc. 2. Trình tấu. 3. Ca trưởng. 4. Nhiệm vụ liên quan đến tác giả và tác phẩm.
5. Nhiệm vụ liên quan đến người trình tấu. 6.Nhiệm vụ liên quan đến người nghe/cộng đoàn .
7. Nhiệm vụ liên
quan đến bản thân. 8. Chương trình
học tập.
9.
Tóm kết.
10. Câu
Hỏi
Để
thấy được vai
trò và các
nhiệm vụ của ca trưởng, chúng ta sẽ bắt đầu
từ một vài khái niệm trong âm nhạc.
1.
Âm nhạc
:
Là nghệ thuật dùng âm thanh để diễn tả tình
ý con người. Nói đến nghệ thuật là nói đến cái tài
của con người biết khéo dùng các phương tiện khả giác,
tức là các phương tiện mà các giác quan chúng ta có thể
cảm nhận được, để diễn
cho đạt những điều mình
nghĩ, những điều mình cảm. Phương tiện khả giác trong âm
nhạc là âm thanh, với các đặc tính cơ bản là
cao
độ, trường độ, cường độ và âm sắc
-
Âm nhạc có lời ca, gọi là Thanh
nhạc, tình ý được cụ thể hoá nhờ ngôn ngữ, nên
nhạc dựa trên lời để “chắp cánh” cho lời.
-
Âm nhạc không lời ca, gọi là Khí
nhạc, diễn đạt tình ý chỉ bằng âm thanh của các
nhạc khí, nên gợi ý nhiều hơn, và như vậy cũng trừu tượng
hơn.
Người
Hy-lạp đã chia nghệ thuật ra làm 2 loại :
a.
Loại bất động (trong không gian) : Kiến trúc, Điêu khắc,
Hội hoạ.
b.
Loại chuyển động (trong thời gian) : Nhạc, Vũ, Thơ văn ...
Đối
với loại bất động, người nghệ sĩ hoàn thành tác phẩm
là có thể an tâm. Người thưởng thức có thể chiêm ngắm
tác phẩm khi nào cũng được, sự đánh giá khác nhau chỉ
lệ thuộc vào trình độ hiểu biết của người xem mà thôi.
Đối
với loại chuyển động trong thời gian, như âm
nhạc, thì khi nhìn một bản nhạc chi chít dấu trắng đen
trên trang giấy, chúng ta biết tác phẩm tuy đã xong, nhưng
chỉ mới có giá trị tiềm ẩn. Chỉ khi nào bản nhạc đó
được trình tấu lên
từ dấu đầu cho đến dấu cuối thì nó mới có giá trị
thực thụ đối với người thưởng thức. Và như vậy giá
trị thực thụ của bản nhạc còn tuỳ vào tài năng của
người trình tấu.
2.
Trình tấu
(Diễn tấu, Diễn tả, Thể hiện, Biểu diễn) :
Là chuyển những ký hiệu âm nhạc (và ngôn ngữ) thành âm
thanh sống động vang đến tai người nghe, sao cho họ đón
nhận được những tình
ý mà tác giả gửi gắm nơi nhạc phẩm. Khâu trình tấu đóng
vai trò trung gian giữa tác
giả và thính giả.[1].
Sự kiện “cần phải có người trung gian” trong nghệ
thuật âm nhạc, thường được coi là điều “bất hạnh” cho người soạn
nhạc, vì cùng một bản nhạc, mà
có thể mỗi ban trình tấu với mức độ nghệ thuật khác
nhau rất nhiều.
Người
trình tấu có thể ví như người thông
ngôn, làm trung gian giao tiếp giữa hai người dùng ngôn
ngữ khác nhau. Có lúc thông ngôn dịch lại chưa hết ý
của người nói, đó là chuyện khá thông thường. Cũng có
khi thông ngôn diễn đạt khá hơn người nói. Theo nghĩa đó,
người ta có thể nói Ca-nhạc-trưởng là tác giả thứ hai.
Điều đó đòi hỏi một sự trung thành không mù quáng, không
máy móc, nhưng sáng suốt và sáng tạo.
3.
Ca trưởng
:
Là người điều khiển,
chỉ huy việc trình tấu. Làm thông ngôn, nhưng không
phải đơn độc một mình, mà phải
điều khiển cả một tập thể thông ngôn đa dạng, nhưng
lại phải cùng chung tiếng nói để thông đạt tình ý tác
giả. Cho nên việc lãnh đạo, điều khiển khâu trình tấu
đòi hỏi tính tập thể cao,
đồng thời cũng đòi hỏi khắt khe tính
nhịp nhàng đồng bộ.Và như vậy cũng đòi hỏi cả tính
bình tĩnh trong khi điều khiển.
Vai
trò ca trưởng - thông ngôn - đòi buộc người ca trưởng
phải đọc được và hiểu thành thạo ngôn ngữ của người
nói, rồi có khả năng điều hành việc trình tấu, “dàn
dựng” việc thông ngôn tập thể cho có hiệu quả, đáp
ứng được ước vọng của người viết và người nghe. Như
vậy chúng ta thấy nổi lên hai loại nhiệm vụ : một
là nhiệm vụ liên quan đến tác giả và tác phẩm ; hai
là nhiệm vụ liên quan đến người trình tấu và người
nghe, tức ca viên, nhạc công và cộng đoàn.
4.
Nhiệm vụ liên quan đến tác giả và tác phẩm
:
Trách nhiệm của ca trưởng là phải hiểu cho ra tình ý
của tác giả qua tác phẩm. Yêu cầu cơ bản là phải đọc
được những ký hiệu mà tác giả dùng : Nhạc
lý và Ký xướng âm là cửa dẫn ta vào lãnh vực này. Hơn
nữa :
4.1.
Ca trưởng phải hiểu biết căn kẽ các
yếu tố cấu tạo âm nhạc, tức là các phương tiện
biểu hiện của âm nhạc, như giai điệu, tiết tấu, hòa âm
(đa âm đồng điệu và phức điệu), cường độ, nhịp độ,
sắc thái âm thanh, âm sắc, âm vực, tiết nhịp, cấu trúc…[2]
Ba yếu tố quan trọng thường được nói tới là giai điệu,
tiết tấu và hòa âm.
-
Giai điệu (Nhạc điệu) : do các âm
thanh cao thấp liên kết với nhau theo chiều ngang. Cơ
cấu tổ chức cung bậc khác nhau tuỳ theo từng hệ thống
âm thanh, chẳng hạn, các thể nhạc Hy-lạp, Bình ca, hệ
thống ngũ âm, thất âm ...Ca trưởng cần biết phân tích
giai điệu để xem giai điệu diễn tả được ý nghĩa lời
ca như thế nào.
-
Tiết tấu [3]
: là sự móc nối, liên kết các âm
thanh dài ngắn thành từng đơn vị, từng nhóm khác nhau
: Tiết tấu đơn, Tiết tấu kép, Tiết tấu mạch, chi, câu,
bài ... Tiết tấu xử lý trường độ tương đối của âm
thanh, và đồng thời gợi ý cách xử lý cường độ âm
thanh. Ca trưởng cần biết phân tích tiết tấu để nắm
được cấu trúc câu, đoạn, bài…và nhất là để phân
phối cường độ cho
phù hợp.
-
Hoà âm : là sự móc nối các hội âm với nhau. Hoà âm xử
lý cao độ âm thanh theo
chiều dọc, làm tăng thêm độ dày, độ vang, màu sắc cũng
như ý nghĩa cho âm thanh. Ca trưởng cần biết phân tích hòa
âm để biết các lối viết, để hiểu ý nhạc được đề
cao bằng độ dày và âm sắc, từ đó điều chế âm lượng
sao cho cân bằng, điều chỉnh âm sắc sao cho hài hòa, bảo
đảm được tính thông đạt của bài hát trong trình tấu.
Giai
điệu có thể ví như bộ
mặt tạo nên sự duyên dáng cho toàn con người, còn
Tiết tấu như hơi thở đem
sinh khí, sự sống, cái hồn cho con người, trong khi Hoà
âm như áo quần tô điểm
thêm cho con người. Tiết tấu có thể đứng một mình,
nhưng giai điệu luôn gắn liền với Tiết tấu. Đó là hai
yếu tố then chốt mà hoà âm phải tuỳ đó mà tô điểm
sao cho phù hợp : lúc thoáng mỏng, lúc đồ sộ tuỳ theo
từng người, từng dân tộc ...Các môn như phân tích giai điệu,
phân tích tiết tấu, phân tích hòa âm, phân tích cấu trúc
sẽ giúp ca trưởng nắm bắt được phần nào tình ý của
tác giả. Ngoài ra, những hiểu biết về lich sử âm nhạc,
các thể loại âm nhạc, các lối hát tập thể (đồng ca và
hợp ca ...) các lối viết, các tác giả, các nhạc khí và tính
năng nhạc cụ…cũng sẽ góp phần giúp ca trưởng hiểu
bản nhạc hơn.
4.2.
Ca trưởng cũng cần hiểu biết về ngôn
ngữ mà tác giả sử dụng:
-Nếu
là lời ca tiếng nước ngoài như tiếng La-tinh, tiếng Ý, Pháp,
Anh..tối thiểu ca trưởng phải biết các vần nhấn giọng
của từng ngôn ngữ, cách phát âm và ý nghĩa của từng
chữ, từng câu…
-Nếu
là lời ca tiếng Việt, ca trưởng cân ý thức sự khác
biệt cơ bản với các ngôn ngữ trên, đó là các dấu
giọng cao thấp, bằng trắc trong tiếng Việt, cũng như sự
có mặt thường xuyên của các vần đóng, trong số đó có
những vần có thể đóng từ từ được, nhưng cũng có
những vần buộc phải đóng tiếng sớm mới rõ lời, rồi
cả cách
biến cải lời ca trong nhạc ngữ dân tộc và cách
xử lý ngôn ngữ trong ca hát tiếng Việt…
4.3.
Ngoài ra, ca trưởng cũng cần mở rộng kiến thức ở các
bộ môn nghệ thuật khác như thơ văn, hội họa…sao cho tâm
hồn mình nhạy cảm với những trạng thái khác nhau của lòng
người được thể hiện trong nghệ thuật cũng như trong
cuộc sống.
5.
Nhiệm vụ liên quan đến người trình tấu:
Sau khi đã nắm bắt được tình ý của tác giả qua nhạc
phẩm nhờ khả năng chuyên môn của mình, ca trưởng phải có
khả năng “dàn dựng” như ý mình, và đáp ứng được lòng
mong đợi của người nghe. Muốn hoàn thành trách nhiệm trên,
ca trưởng còn phải đáp ứng các yêu cầu sau :
5.1.
Biết điều
hành ca đoàn (tương tự như ban hợp ca, hợp xướng)
về mặt chuyên môn, như chọn lựa ca viên, phân bè, sắp
xếp chỗ đứng, duy trì kỷ luật, liên kết ca viên thành
một thực thể biết hợp tác nâng đỡ nhau trong tiếng hát
cũng như trong đời sống phục vụ.
5.2.
Biết huấn
luyện ca viên về chuyên môn : ca viên càng có tinh
thần và trình độ hiểu biết về âm nhạc càng cao (nhạc
lý, xướng âm, thanh nhạc ...) thì công việc tập dượt
sẽ nhẹ nhàng và mau lẹ, sức diễn tả dễ dàng và nhạy
bén hơn. Ngoài ra cũng phải giúp ca viên hiểu biết về
Phụng vụ và Thánh nhạc.
5.3.
Biết chọn
bài cho phù hợp, tuỳ theo mục đích là phụng vụ
hay giải trí, tuỳ theo khả năng của ca viên hoặc cộng đoàn,
tuỳ theo sự cảm nhận của người nghe ... Các bài đạo thì
rất nhiều, nhưng bài đáp ứng được các yêu cầu phụng
vụ thì còn đang khá hiếm, người ca trưởng ví như người
đầu bếp, có trách nhiệm chọn lựa để chỉ giới thiệu
những món ăn có chất lượng, vừa ngon lại vừa bổ, tức
chọn những bài hát vừa ”thuận miệng” người hát,
vừa “lọt tai” người nghe. Các tiêu chuẩn chọn bài
trong đạo có thể quy về 5 tính cách sau : Tính Giáo hội, Tính
Thánh thiện, Tính Thông đạt, Tính Nghệ thuật và Tính Dân
tộc cơ bản (được thể hiện qua việc âm nhạc tôn
trọng bản sắc riêng của từng ngôn ngữ trong các bè hát).
5.4.
Biết dọn
bài để tập hát : Ca trưởng phải chuẩn bị trước
cẩn thận để thuộc bài
hát, một cũng như nhiều bè (cao độ và tiết tấu khó, thì
phải biết cách để giúp ca viên khắc phục), thấy trước
cách phát âm phù hợp
cho từng trường hợp, nghiên cứu các
nguồn diễn tả của bài hát để tìm ra cách thể hiện
đúng tình ý của bài hát. Đây là khâu tìm hiểu ý nghĩa bài
hát : Ca trưởng phải biết “điểm mặt chất liệu” để
“tìm hiểu thâm ý”. Ngoài ra, để
hát cho hay, cho có hồn, ca trưởng còn cần vận dụng đến
cường độ, nhịp
độ, các sắc thái âm thanh là những ưu quyền của ca
trưởng. Cuối cùng, ca trưởng cũng cần xem nên chọn cách
tập nào cho hữu hiệu, hứng thú, mau lẹ. Ca trưởng càng
chịu khó “mất giờ” riêng của mình để DỌN BÀI cho
kỹ bao nhiêu, thì ca viên càng đỡ mất giờ và cảm thấy
hứng thú nhiều bấy nhiêu.
5.5.
Biết tập
dượt cho ca viên:
-Ca
trưởng còn phải có khả năng
hát mẫu, ít nhất cũng phải là một ca viên có giọng
ca trên trung bình. Càng cho
mẫu tốt thì công
việc tập hát càng nhanh chóng và hữu hiệu (Xem Phần II,
Thanh Nhạc)
-Ca
trưởng còn phải có khả năng
nghe để nhận ra những sai sót về cao độ, tiết tấu,
cường độ, âm sắc : hài hòa âm sắc, cân bằng âm lượng,
hoà kết âm thanh
-Ca
trưởng phải học để biết cách
tập dượt sao cho hữu hiệu và sinh động. (Điều kiện
nơi chốn, thời gian, thời điểm, chỗ đứng ngồi ... phương
pháp tập, tinh thần phải có khi tập ...).
Tập
dượt là công việc nặng nề nhất của ca trưởng liên
quan đến tập thể. Chính trong khâu này mới biểu lộ khả
năng đích thực của ca trưởng.
5.6.
Biết tìm cách điều
khiển xứng hợp, sao cho các cử chỉ không những hữu
hiệu mà còn đẹp mắt
(Kỹ thuật và nghệ thuật) và có
ý nghĩa. Thế nào là điều khiển ? Và điều khiển
bằng cách nào? Đó là 2 vấn đề không phải ai ai cũng
nhất trí với nhau. Điều khiển chỉ là giữ
nhịp? Hay là
giữ nhịp và diễn tả ? Hay là giữ
nhịp cùng với diễn tả ? Hay là giúp
người khác cùng sống bản nhạc với mình?
Nhiều tác giả đã và đang thiên về quan niệm cho
rằng điều khiển là
Giúp
người khác cùng sống (diễn ta)û bản nhạc với mình
bằng một thứ ngôn ngữ thầm lặng với những cử chỉ
hữu hiệu, nghệ thuật và ý nghĩa.[4]
Khâu
cuối cùng này chỉ tốt đẹp, khi các khâu chuẩn bị trước
đó được hoàn thành một cách chu đáo. Nếu không, ca trưởng
chỉ còn đóng vai trò giữ nhịp của máy tính nhịp, hoặc
phô trương vài động tác không ăn nhập gì với bài hát
6.
Nhiệm vụ liên quan đến người nghe/cộng đoàn :
6.1.Ca
trưởng cần nâng
cao thị hiếu thẩm mỹ của cộng đoàn bằng cách
chọn lựa những bài hát phù hợp với từng hoàn cảnh
phụng vụ, và nhất là bằng cách giúp ca đoàn cũng như
cộng đoàn hát càng ngày càng có nghệ thuật hơn.
6.2.
Ca trưởng cần giúp
cộng đoàn tham gia tích cực vào phụng vụ băng lời
ca tiếng hát. Cộng đoàn tham gia vào bộ
lễ (cũng nên thay đổi “món ăn”
bằng vài bộ lễ khác), nhất là tham gia đối
đáp và tung hô, cũng như tham gia hát các câu
Đáp của Thánh vịnh đáp ca, câu
chung trong các Ca nhập lễ, Ca hiệp lễ, Halêluia, Ca tạ
lễ….
6.3.
Ca trưởng cần biết
tập hát và điều khiển cộng đoàn . Đây thật ra là
công việc của ca xướng viên, nhưng khi không có ca xướng
viên thì ca trưởng
thay thế. Tập hát và điều khiển cộng đoàn thường đơn
giản hơn là ca đoàn. Nhưng cũng có những đòi hỏi riêng :
như giọng hát tốt; cách tập mau lẹ, linh hoạt; cử chỉ rõ
ràng, áp đặt; ăn nói bình tĩnh, ngắn gọn mà lịch
sự…..Nên huấn luyện vài ca viên có giọng hát vững thành
ca xướng viên để linh hoạt cộng đoàn ca hát.
6.4.
Ngoài những nhiêm vụ có tính cách chuyên môn như trên, ca
trưởng biết cộng
tác với các thành phần khác để công việc phục
vụ của ca đoàn được
tốt đẹp: “Mọi người
có trách nhiệm, hoặc về nghi thức, hoặc về mục
vụ và âm nhạc, phải đồng tâm nhất trí với nhau để
chuẩn bị cách thiết
thực cho cuộc cử hành phụng vụ, dưới sự điều khiển
của vị quản thủ thánh đường…” (QCTQ-SLR 73),
7.
Nhiệm vụ liên quan đến bản thân :
7.1.
Ca trưởng biết khiêm
tốn lắng nghe những ý kiến xây dựng của người
khác, để càng ngày càng làm cho việc ca hát của ca đoàn và
cộng đoàn được thêm chất løượng. Trong những lời phê
bình góp ý, ca trưởng phải biết nhận ra cái đúng để làm
tốt hơn cho những lần khác, và đừng quá quan tâm đến
những nhận định khen chê không cụ thể. Nên hỏi cảm tưởng
của người có hiểu biết về nghệ thuật và chân thành,
khách quan, để cải tiến công việc của mình. (Theo Linh
mục Pierre Kaelin, thì khi ca trưởng hiểu thấu tác phẩm
100, thì ca đoàn thể hiện độ 50, đến tai người nghe có
thể chỉ còn 10 [5].
Những con số đó không làm nản lòng ca trưởng, mà trái
lại thúc đẩy ca trưởng cố gắng trau dồi thêm để thu
ngắn khoảng cách giữa ca trưởng với tác giả, ca trưởng
với ca đoàn, và ca đoàn với người nghe)
7.2.
Ca trưởng biết khiêm
tốn học hỏi nơi bạn bè, nơi sách vở, nơi những
người có kinh nghiệm hơn để luôn đáp ứng những chờ đợi
của ca đoàn , của cộng đoàn, của Giáo hội….Luôn có
thao thức làm tốt hơn, hay hơn, phù hợp với phụng vụ hơn.
8.Chương
trình học tập:
Ca
trưởng sẽ trải qua một giai đoạn tìm hiểu và thực
tập gồm hai cấp :
8.1.
Cấp I gồm 3 năm ca trưởng :
-
Ca trưởng 1 : thời kỳ bắt chước : đánh nhịp cho sáng
suốt và gọn ghẽ.
-
Ca trưởng 2 : thời kỳ chuyển tiếp : bắt chước và biểu
lộ dần cá tính (tập pha trộn đánh nhịp và phác hoạ
tiết tấu).
-
Ca trưởng 3 : thời kỳ biểu lộ cá tính : Điều khiển
thực thụ.
Song
song với tay nhịp là các môn bổ túc ký xướng âm, thanh
nhạc, phân tích giai điệu, tiết tấu, hòa âm, khúc thức và
các phần chuyên môn cần thiết khác cho ca trưởng.
8.2.
Cấp II gồm 2 năm Ca nhạc trưởng :
-
Ca trưởng 4: điều khiển ca đoàn và giàn nhạc ( Những đòi
hỏi khác nhau giữa điều khiển ca đoàn và giàn nhạc giao
hưởng; lịch sử hợp ca, lịch sử giàn nhạc; tính năng
nhạc cụ, lối đệm đàn organ, phong cầm, các vấn đề liên
quan đến phối khí, sáng tác, thẩm mỹ ; lối viết đệm
cho giàn nhạc theo các phong cách khác nhau)
-
Ca trưởng 5: điều khiển ca đoàn và giàn nhạc (tổng kết
về lịch sử âm nhạc, các hình thể âm nhạc; tổng kết
lối trình tấu sống động và lối viết đa điệu thoáng
mỏng bằng tiếng Việt Nam…).
9.
Tóm kết:
Vai trò ca trưởng đòi hỏi ca trưởng phải học tập
nhiều để ngang tầm với trọng trách của mình giữa các
ca viên và cộng đoàn. Cần khiêm tốn và tận tuỵ để làm
tròn nhiệm vụ mình. Mượn lời cố nhạc sư HẢI LINH, thân
chúc các ca trưởng tìm được “niềm
vui trong tâm hồn, một niềm vui càng ngày càng đậm nét
theo đà dấn thân học hỏi, để sửa soạn cho mình có được
:
-
một giọng hát khả quan,
-
hai tay nhịp sắc bén,
-
một nguồn nhạy cảm dồi dào phong phú,
-
một sở thích tinh vi vững chãi,
-
một thân hình ca trưởng vắt ra chất nhạc, và ...
-
một con người ca trưởng xứng đáng làm gương mẫu cho ca
viên, và làm đẹp cho thế giới âm thanh.”
Âm
nhạc là gì ? Thuộc loại nghệ thuật nào ?
Trình
tấu là gì ?
Ca
trưởng là ai ?
Cho
biết vắn tắt các nhiệm vụ của ca trưởng liên quan
đến tác giả và tác phẩm.
Cho
biết vắn tắt các nhiệm vụ của ca trưởng liên quan
đến ca viên và cộng đoàn.
Cho
biết vắn tắt các nhiệm vụ của ca trưởng liên quan
đến bản thân.
[1]
Các nhạc khí,
các phương tiện khuyếch đại âm thanh, nơi chốn ... cũng
là những trung gian trình tấu, nhưng là trung gian vô hồn,
còn con người là trung gian sống động, có hồn [Back]
[2]
Dựa theo Ô. X.X.Xcrep-cốp, Phân tích tác phẩm âm nhạc ,
Bản dịch tiếng Việt của Ban Nghiên cứu âm nhạc (Vụ
Nghệ thuật Bộ Văn hóa) xuất bản, tập I. Trích lại
của Vĩnh Long, Sự tròn vành
rõ chữ của tiếng hát dân tộc, Hanội 1976, tr.42..Xem
Kiến thức chuyên môn Ca trưởng II, Quê hương. [Back]
[4]
. Cố nhạc sĩ Ca trưởng
HẢI LINH nói : “Chính lúc
điều khiển, Ca trưởng dùng một thứ ngôn ngữ thầm
lặng : tất cả những hiểu biết trong đầu sẽ biểu
lộ ra ngoài nét mặt, là tấm gương phản chiếu linh hồn
của bản nhạc, và tự nhiên sẽ chan hoà ra hai cánh tay và
toàn thân con người Ca trưởng.”
Harry
Robert Wilson, Artistic Choral Singing, tr. 11
: “Điều khiển là một nghệ thuật thuộc loại trình
tấu. Nó đòi hỏi nhiều hơn là việc giữ nhịp. Nó là
nghệ thuật diễn tả âm nhạc thông qua các mẫu phác
hoạ tiết tấu, tư thế của thân thể và sắc thái của
nét mặt.”
Max
Rudolf, trong The Grammar of Conducting, New York 1980, tr.xvi, cũng
quan niệm tương tự khi viết:
“Một khi làm chủ được các kỹ thuật điều khiển, người
nghệ sĩ sẽ diễn tả một cách thật đơn giản tự nhiên,
đó là mục tiêu của mọi việc trình tấu có nghệ
thuật. Đối với ca nhạc trưởng, điều này có nghĩa là
các cử chỉ của mình phải trở thành bản tính thứ hai
và người điều khiển có thể hoàn toàn phó mình cho âm
nhạc làm chủ mình.”
Leonard
Bernstein, The Joy of Music, N.Y. 1967. Chương bàn về Nghệ
thuật điều khiển, trang 149.:
“Người điều khiển cần có năng lực truyền thông
mọi thứ đó ( hiểu biết và cảm nhận của mình) cho dàn
nhạc –qua cánh tay, khuôn mặt, đôi mắt, các ngón tay, và
bất cứ cử động nào, chấn động nào phát ra từ người
điều khiển”
[back]